Kể lại kỉ niệm của em với người bạn thân

     

Bài tập làm văn lớp 5: Em hãy nhắc một kỉ niệm nặng nề quên về tình chúng ta tổng hợp một trong những bài văn chủng loại hay được indotech.vn sưu tầm và đăng tải. Hi vọng 15 bài xích văn mẫu mã tập có tác dụng văn lớp 5 này để giúp đỡ thầy cô và các bậc phụ huynh gồm thêm tài liệu nhằm giảng dạy, những em học sinh có rất nhiều ý tưởng hay nhằm hoàn thiện những bài tập làm cho văn trên lớp cũng như bài tập về nhà.

Bạn đang xem: Kể lại kỉ niệm của em với người bạn thân


Kể về một kỉ niệm khó khăn quên về tình bạn là đề số một trong các Tập làm cho văn lớp 5 tuần 22: bài kiểm tra viết - nhắc chuyện. Mời các bạn tham khảo đề 2 cùng 3 qua 2 bài viết dưới đây:


Dàn ý chi tiết Kể một kỉ niệm cạnh tranh quên về tình bạn

1. Mở bài

Giới thiệu một kỉ niệm xứng đáng nhớẤn tượng của khách hàng về kỉ niệm đó

2. Thân bài

- mô tả sơ nét về người mà làm nên kỉ niệm với bạn

Hình dạngTuổi tácĐặc điểm mà các bạn ấn tượngTính phương pháp và bí quyết cư xử của fan đó

- reviews kỉ niệm

Đây là kỉ niệm bi tráng hay vuiXảy ra trong thực trạng nào, thời gian nào

- đề cập lại tình huống, thực trạng xảy ra câu chuyện.

Kỉ niệm đó tương quan đến aiNgười đó như vậy nào?

- tình tiết của câu chuyện

Nêu bắt đầu câu chuyện và tình tiết như nạm nàoTrình bày đỉnh điểm của câu chuyệnThái độ, cảm tình của nhân đồ vật trong chuyện

- kết thúc câu chuyện

Câu chuyện chấm dứt như vậy nàoNêu xem xét và cảm nhận của chúng ta qua câu chuyện.

3. Kết bài

Câu chuyện là 1 trong những kỉ niệm đẹp nhất thời cắp sách đến trường. Nó đã đến em một bài học quí giá cùng em đã không khi nào quên kỉ niệm này.

Phân tích đề Em hãy nói một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn

Người chúng ta là fan luôn sát cánh bên nhau share những trở ngại và niềm vui trong cuộc sống. Tình bạn là tình yêu thiêng liêng và cao quý không có thể mua được. Khi có chúng ta ta vẫn cảm thấy sút cô đơn, tràn trề niềm vui, hạnh phúc vì làm việc bên những người mình yêu thương quý, ta đã được dễ chịu và thoải mái vui đùa. Bởi vậy chắc hẳn ai ai cũng sẽ có khá nhiều những kỉ niệm đính thêm bó với những người dân bạn của mình. Kỉ niệm là 1 trong thứ đã xẩy ra và trải qua tương đối lâu, bao gồm kỉ niệm cực khổ nhưng cũng đều có những kỉ niệm đẹp mắt đẽ. Cùng dù thế nào thì này đều là mọi kí ức tất yêu xóa nhòa trong thâm tâm trí mỗi cá nhân và này đều là phần nhiều kỉ niệm xứng đáng quý với ý nghĩa.


Với đề Văn lớp 5 đề cập 1 kỉ niệm cạnh tranh quên về tình bạn, chú ý trả lời những câu hỏi cơ bản: bạn gặp mặt chuyện kia khi nào? Chuyện xảy ra như thế nào, với ai? Cảm xúc, hành động của công ty trong cùng sau chuyện đó? Kết hợp với kí ức sống động của mình, hành văn thu hút để thu hút bạn đọc.


Sau đây là các bài xích văn chủng loại Kể chuyện về một kỉ niệm khó quên về tình bạn để độc giả cùng xem thêm và rất có thể lên phát minh cho bài viết riêng cá nhân mình. Yêu mong đề văn này các chúng ta có thể dựa vào kỉ niệm thực tiễn để nói chuyện. Các các bạn TUYỆT ĐỐI KHÔNG NÊN sao chép toàn bộ bài bác viết!


Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình chúng ta - mẫu 1

Tuấn cùng em là đôi bạn bè chơi với nhau trường đoản cú lúc mới học lớp 2 cho tới tận bây giờ. Vì vậy, bọn chúng em đã có tương đối nhiều kỉ niệm cùng với nhau. Trong đó, kỉ niệm cơ mà em lưu giữ rõ nhất chính là vào một ngày mát mẻ hồi thời điểm cuối năm lớp 3.


Hôm đó, là buổi tổng kết thời điểm cuối năm học. Nhờ 1 năm học tập chuyên chỉ, nỗ lực hết mình, cả em và Tuấn đều đã có được thành tích học sinh giỏi. Giây phút cầm giấy khen với phần thưởng trên tay, bọn chúng em vui mừng rỡ lắm. Mãi mang đến lúc về, bên trên khuôn mặt chúng em vẫn chưa ngừng cười cơ hội nào. Trên phố về nhà, vừa đi chúng em vừa nói chuyện vui vẻ về hầu hết kế hoạch cho hai tháng nghỉ hè chuẩn bị đến. Bỗng, tự nhiên trời về tối sập lại, mây đen kéo cho âm u, thông tin một cơn dông sắp đến ập đến. Phân biệt điều đó, cả em với Tuấn phần đông cố lao cấp tốc về phía trước, để rất có thể kịp về nhà kẻo ướt mưa. Vị cả hai đầy đủ không mang áo mưa nên càng cố gắng chạy thiệt nhanh rất là mình. Tuy nhiên, bởi vì còn phương pháp nhà khá xa, nên những lúc chúng em về mang lại nhà thì trời sẽ lại đổ mưa. Bên dưới màn mưa to, cả em với Tuấn đều không có gì để đậy cả. Phần đa phần thưởng vừa nhận thấy ở trường cũng thế. Vậy là bọn chúng em đã túa áo khoác, bọc chúng lại rồi ôm vào bụng, kị bị ướt mưa. Cùng cứ thế, tiếp tục chạy về nhà. Về mang đến nơi, người chúng em ướt không còn cả, nhưng đầy đủ cuốn vở và tờ giấy khen thì vẫn “an toàn”. Khi đó, em nhìn Tuấn và với mọi người trong nhà cười lên khoái chí. Nhìn đứa nào thì cũng ướt nhẹp, trông thảm như chú con kê mắc mưa. Thiệt may, là lần đó không có bất kì ai trong chúng em bị tí hon cả. Nếu như không thì phía trên sẽ là 1 trong kỉ niệm có kết thúc buồn rồi.

Từ lần đó đến lúc này cũng vẫn gần 2 năm trôi qua rồi. Nhưng nụ cười và cảnh vật của sự kiện ngày hôm kia em vẫn nhớ rõ. Mong muốn rằng, dù thời hạn trôi qua, thì tình các bạn của em cùng Tuấn vẫn mãi đơn giản và giản dị và hoàn hảo và tuyệt vời nhất như thế.

Kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình các bạn - mẫu 2

Tôi cùng Hân là đôi bạn thân ngay trường đoản cú thuở mẫu mã giáo. Chúng tôi gắn bó tới trường và khủng lên cùng nhau. Quan hệ của công ty chúng tôi thân thiết và gắn bó. Chúng tôi có những kỉ niệm và nặng nề quên độc nhất vô nhị là khi cửa hàng chúng tôi cãi nhau vào giờ giải lao trong trường.

Chuyện xảy ra đã và đang 5 năm nhưng lại tôi vẫn tồn tại nhớ mãi. Buổi sáng sớm đẹp của mùa xuân, ko khí nóng áp, shop chúng tôi đi dạo trong vườn cửa hoa của trường. Vườn có khá nhiều hoa rất đẹp như hoa cúc tiến thưởng đẹp, những cánh và bám mùi thơm nhẹ. Tôi new hỏi Hân:


- Hân ơi, coi kìa, hoa cúc new đẹp làm cho sao!

Hân bĩu môi:

- nhìn rất bình thường. Không bởi hoa hồng bởi hoa hồng là chúa tể của những loài hoa.

Tôi với Hân mải miết tranh luận bởi người nào cũng có lý của mình. Cả nhì từ tranh cãi thành ra gượng nhẹ nhau và thủ thỉ lớn tiếng. Bác bảo đảm an toàn thấy vội lại gần chúng tôi:

Hai cháu ơi, chưng đã nghe hai cháu tranh cãi xung đột về vẻ đẹp nhất của hoa rồi. Hiện nay bác nói cầm này xem gồm lý không: “Hoa nào cũng đều có vẻ đẹp nhất riêng, không thể đối chiếu hoa nào đẹp hơn. Họ cùng nhau chăm sóc để hoa mãi tươi đẹp”.

Sau khi bác đảm bảo an toàn cất tiếng, tôi với Hân không còn cãi nhau nữa nhưng mà trở đề nghị im lặng. Shop chúng tôi đều biết lỗi của bản thân mình nhưng các vụng về khi thể hiện tình cảm. Khi chưa chắc chắn nói cầm nào cùng với cậu ấy. Hân tảo sang cười làm hoà với tôi:

- bản thân xin lỗi nhé! Mình nổi khùng quá.

Tôi nóng vội cười nhẹ:

- Không! mình cũng sai rồi. Đáng lẽ nên suy nghĩ hơn trước khi nói.

Trước mắt chúng tôi là vườn cửa hoa đẹp với khá nhiều sắc màu của những loài hoa đua nhau khoe sắc. Cả hai công ty chúng tôi cùng vui vẻ, cười đùa. Bằng hữu dù thân thiết đến mấy cũng cấp thiết tránh khỏi câu hỏi mâu thuẫn, tranh luận. Chúng ta cần biết kiềm chế cùng học bí quyết bao dung để giữ lại gìn tình chúng ta đẹp.

Kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình bạn - mẫu 3

Thấy tôi về công ty trễ hơn phần đa bữa, mẹ tôi hỏi: "Hôm ni sao con về trễ vậy? thông thường độ 11 giờ tốt hơn một chút ít là nhỏ về. Dĩ nhiên ở lớp gồm sinh hoạt gì đề xuất không con?" "Chút nữa, con kể bà bầu nghe, bà bầu nhé". Trả lời mẹ xong, tôi vào chứa cặp rồi ra bồn nước rửa thủ túc mặt mũi thật sạch sẽ mới vào ngồi cạnh bà mẹ thỏ thẻ.

- Chuyện là nuốm này người mẹ ạ! tan học, con và Phương nhỏ nhà dì tứ đi sau đây cùng. Chúng các bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng và nóng quá, nhì đứa nép vào vệ đường cơ mà đi. Đến xẻ tư đầu làng, vừa bắt đầu bước sang bên kia đường, cả nhị đứa đa số nghe một giờ rên nho nhỏ. Bé bảo Phương dừng lại:

- Phương ơi! hình như có tiếng ai rên?

- mình cũng nghe như thế.

Chúng bé nhìn quanh quất không thấy một trơn người. Bỗng, tiếng rên lại đựng lên. Cả nhì đứa như đã lý thuyết tiếng rên tiến tới từ hướng nào rồi. Chúng bé bước mang đến gần cội me tây nằm sâu vào vệ mặt đường một chút.


- Ôi! Một bà già.

Phương phát hiện ra trước rồi kéo tay con cùng chạy đến. Bà nằm gối đầu lên rễ me. Bộ xống áo màu nâu sẫm lấm lem vết mờ do bụi đường. Loại gậy tre trơn tru bóng nằm cạnh chân. Mái đầu bà đã bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Bé sờ lên trán bà thấy giá buốt toát.

- có tác dụng sao hiện thời hả Phương?

Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:

- Cậu bao gồm mang theo dầu không?

Lúc này, con mới sực nhớ ra vội vàng với lấy mẫu cặp, nhanh nhẹn kéo dây khóa lôi ra một lọ dầu gió Kim mà mẹ vừa mới sắm cho con hôm trước. Phương vừa ngấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Mức độ mười lăm phút, chúng nhỏ thấy người bà nóng lại tương đối thở bước đầu đều dần. Bà mở ánh mắt chúng nhỏ rồi thều thào:

- cho bà chút nước.

Nghe bà vừa nói xong, Phương quay lại con nói nhanh:

- Cậu ngồi trên đây với bà, bản thân chạy đi thiết lập nước nhé!

- Phương chạy lùi lại gần một trăm mét, ngay tiệm cô Lựu, mua một túi nước chanh gồm ống hút rồi nóng vội trở lại đưa đến con. Cầm túi nước, nhỏ từ từ mang đến bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà ở nghỉ một tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. Một thời gian sau, bà uống tiếp không còn túi nước rồi quan sát hai đứa chúng con:

- Bà ờ làng vị trí kia đi thăm đứa con cháu gái sinh hoạt xóm Đông. Qua đây, thây nắng nóng quá, bà dừng lại nghỉ tạm bợ ở cội me này. Ko ngờ, ngồi được một chút thì thấy xây xẩm cả phương diện mày, chẳng có ai mà lại kêu cả.

- Bây giờ, bà sẽ thấy đỡ không hở bà?

- bà đỡ rồi nhưng vẫn còn thấy mệt.

Ngồi với bà một lúc, chúng nhỏ bàn với nhau. Một đứa đi xuống đường đón xe, đưa bà vào cơ sở y tế rồi nhắn với người nhà đất của bà lên. Con chạy đi ra ngoài đường đứng chờ. Tự xa, một mẫu Honda vù tới. Con giơ tay ra hiệu mang lại xe giới hạn lại. Chưng này có lẽ trạc tuổi cùng với bố, giới hạn lại, nhìn nhỏ hỏi:

- cháu đi về đâu?

- Thưa bác, con cháu không đi nhưng tất cả một bà ráng bị mệt. Bọn chúng cháu tới trường về, thấy bà ngất xỉu xỉu nghỉ ngơi đây. Nhờ bác đưa hộ bà vào cơ sở y tế giúp ạ!

Bác xuống xe cùng bé đi đến gốc me. Thấy bà vậy đang ở tựa vào Phương, bác bỏ vội nói:

- Một con cháu đứng đợi ở đây. Còn một cháu theo bác đưa bà vào bệnh viên.

Bác bế bà rứa trên tay rồi thuộc Phương lên xe. Nhị mươi phút sau, bác đưa Phương trở lại. Khi chia tay với bọn chúng con, bác nói:

- Hai con cháu thật là ngoan. Bác bỏ rất vui vì hành vi của nhì cháu. Bây giờ hai cháu yên tâm mà về. Bác đến buôn bản Đông, báo mang lại cô con cháu gái của bà đến bệnh viện ngay.

Khi lên xe, chưng còn quay lại mỉm cười cợt với bọn chúng con. Chuyện nhỏ về trễ nguyên nhân là lí vì vậy đấy, người mẹ ạ!

Bây giờ đồng hồ thì Phương - người bạn gái thân thiết của tớ đã theo gia đình về thành phố Hồ Chí Minh. Shop chúng tôi vẫn liên tiếp liên lạc với nhau. Mẩu truyện trên là một trong những kỉ niệm đáng nhớ trong tình các bạn của bọn chúng tôi.

Xem thêm: Phim Quỷ Quyệt 1 Full Hd - Quỷ Quyệt 1 2010 Full Hd Vietsub

Kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình bạn - mẫu mã 4

Thời gian thấm thoát trôi đi, đã tía năm rồi, tôi vẫn còn đấy nhớ. Hồi học lớp Hai, tôi và Quỳnh rủ nhau ra sân vườn hoa vào trường chơi vào khung giờ giải lao.

Buổi sáng sủa hôm ấy là một buổi sáng mùa xuân, không khí nóng áp, công ty chúng tôi tha hồ hít thở bầu không khí trong lành. Sân vườn trường có nhiều sắc hoa. Tôi mê say nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhị làm việc giữa, cánh hoa quyến rũ xếp phần lớn vào nhau; hương hoa thơm thoang thoảng và trông thật dễ dàng thương, sắc hoa màu xoàn rực rỡ. Tôi nói:

- Quỳnh ơi, coi kìa, hoa cúc mới đẹp làm cho sao!

Quỳnh bĩu môi:

- Ờ đẹp nhất thật! Nhưng làm thế nào đẹp bằng hoa hồng. Hoả hồng là bà chúa của các loài hoa.

Tôi với Quỳnh mải tranh cãi xung đột với nhau, ai ai cũng cho ý bản thân là đúng và có lí cả. Suốt thời hạn đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! từ bỏ góc vườn, bác bảo vệ lại gần chúng tôi:


- Này hai cháu, từ nãy đến giờ bác đã nghe nhì cháu bất đồng quan điểm với nhau việc hoa nào trông đẹp hẳn rồi. Bây giờ bác nói mang lại hai con cháu nghe nhé: "Hoa nào thì cũng đẹp, từng hoa có một vẻ đẹp nhất riêng. Cái chính là chúng ta phải biết âu yếm cho hoa rất đẹp hơn, tươi hơn và đâm chồi nhằm nở ra nhiều hoa khác". Tôi với Quỳnh nghe bác nói bắt đầu hiểu ra. Dịp bấy giờ shop chúng tôi nhìn nhau với ánh nhìn vui vẻ như ban đầu. Vườn cửa hoa trước mắt cửa hàng chúng tôi lúc bấy giờ như đẹp nhất hơn.

Bây giờ cửa hàng chúng tôi đã lớn. Cha năm qua, kỉ niệm thời thơ ấu vẫn ứ đọng mãi vào tôi: Một tình các bạn đẹp, một kỉ niệm khó khăn quên.

Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình các bạn - mẫu 5

Trong trung khu trí từng người đều sở hữu những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm nặng nề quên của em là 1 trong lần đi biển khơi Nha Trang với My - người bạn thân của em vẫn lâu.

Lần kia thật vui, chúng em hóa học hết đồ vật vào va li cùng đi máy cất cánh đến Nha Trang. Biển lớn thật đẹp! hầu như rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bong bóng trắng xóa. Biển có những lúc hiền hòa, im sóng, nhưng có lúc lại giận dữ, ngạo mạn tiến công dạt toàn bộ cái gì xung quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra đại dương sẽ thấy phải chăng thoáng mọi đoàn thuyền tiến công cá ra khơi, mang về cho mọi bạn những mẻ lưới nặng nề trịch cá. Bên trên bờ, fan đi tắm biển cả rất nhiều. Em với My với mọi người trong nhà xây thành tháp cát với "thu hoạch" được tương đối nhiều vỏ sò, ốc, san hô,.... Tắm biển khơi đã thỏa thích, hai gia đình của em với My dẫn nhau ra một nhà hàng quán ăn cao cấp. Ở đó, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả nhì đứa lại ra biển khơi hóng mát với đi dạo. Cơ hội ngồi nghỉ, đàn em thi nhau tán ngẫu phần nhiều câu chuyện không có thật trên đời. Giờ cười chơi của bầy em trộn vào tiếng dế tối nghe siêu hay, buổi đêm trên biển thật im tĩnh ......

Đến tiếng đã tía năm kể từ ngày em đi chơi với My tuy vậy em đã không bao giờ quên được ngày ấy bởi vì nó đang khắc sâu vào trong tim trí của em. Ngày ấy, là một kỉ niệm cạnh tranh quên, một kỉ niệm tình bạn đẹp.

Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình chúng ta - mẫu mã 6

Tôi được xuất hiện trong một gia đình có thực trạng khó khăn, từ nhỏ tuổi bố chị em tôi đã luôn dặn tôi rằng phải cố gắng học tập, không được thua chúng ta nào cả, bao gồm như vậy về sau tôi sẽ không còn khổ giống cha mẹ tôi bây giờ. Tôi đã tuân theo lời ba mẹ, suốt cả ngày tôi chỉ học với đọc sách, tôi ko muốn thủ thỉ với ai vì chưng tôi cảm thấy bởi thế sẽ lãng phí thời gian. Trên lớp, ngoài thời gian học tôi lại ngồi phát âm sách cùng đọc truyện, tôi ko mấy khi thân thiết đến chúng ta xung xung quanh tôi đang làm cho gì, chúng ta hỏi gì thì tôi nói nấy. Bởi vậy đề xuất năm như thế nào tôi cũng đứng nhất lớp cùng tôi không chơi với các bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của tôi là học tập, tôi đã nghĩ như vậy!

Cho cho một ngày, có một các bạn mới chuyển vào lớp tôi. Lần đầu chúng ta ấy vào lớp cô giáo giới thiệu bạn ấy tên là Trang sống lớp A2 gửi sang. Nhìn bạn ấy hiền hậu quá, tôi thấy tò mò và hiếu kỳ không biết các bạn ấy học có giỏi không? vị tôi không ưng ý ai học giỏi hơn tôi cả. Thật bất ngờ khi giáo viên bảo các bạn ấy ngồi sát tôi, cô dặn tôi phải khiến cho bạn ấy học tập.

Giờ ra đùa buổi học hôm ấy, vẫn thói quen cũ tôi ngồi hiểu sách. Thật không thể tinh được khi Trang cũng ko ra chơi, cứ ngồi ở kề bên nhìn tôi một lúc lâu, thấy vậy tôi tảo sang hỏi "bạn chú ý gì vậy", Trang mỉm mỉm cười nói "đó là quyển sách tớ yêu thích nhất, tớ đã từng ước mơ mình được đọc nó dù có một lần". Hoá ra Trang cực kỳ thích cuốn sách tôi đã đọc, tôi cũng khá thích nó. Tôi nói với Trang "nếu bạn thích thì đọc xong xuôi tớ sẽ cho mình mượn". Trang mỉm cười nhẹ "thật nhé!". Cuối tiếng tôi đưa sách đến Trang, các bạn ấy cảm ơn tôi rồi phấn khởi mang đến sách vào cặp. Sáng hôm sau đi học Trang kể cho tôi nghe về quyển sách đó, rồi kể mang đến tôi nghe về gia đình Trang. Thì ra, Trang còn có hoàn cảnh mái ấm gia đình khó khăn hơn tôi, chúng ta ấy ko có phụ huynh và nghỉ ngơi với bà nội. Sách vở và giấy tờ bạn ấy có là do hàng xóm khuyên góp và khuyến mãi ngay lại. Trang khôn xiết thích hiểu sách tuy vậy lại không tồn tại tiền nhằm mua. Nghe

Trang trung khu sự tôi thấy các bạn ấy vừa tội nghiệp vừa đáng khâm phục.

Từ đó, tôi và Trang đùa rất thân với nhau. Shop chúng tôi cùng nhau học tập, tôi học giỏi nên tôi vẫn dạy mang lại Trang những kỹ năng và kiến thức mà tôi biết, và mang đến Trang mượn phần đa cuốn sách tôi sẽ đọc xong rồi. Vào cuối tuần được nghỉ tôi hay sang bên Trang đùa và giúp sức bà nội của Trang nhổ tóc sâu. Cửa hàng chúng tôi hợp nhau mang lại từng sở trường về món ăn, gọi sách và nghe nhạc nữa. Đối với tôi, Trang là một trong người bạn xuất sắc và khôn xiết đáng mến. đích thực thì chưa lúc nào tôi cảm thấy tâm trạng bản thân lại thoải mái và dễ chịu đến thế, tôi đã lắng nghe nhiều hơn và chia sẻ nhiều hơn. Từ ngày có Trang là bạn, tôi không hề ngồi một mình một góc nữa. Đến tiếng ra chơi, cửa hàng chúng tôi ra sân đùa nhảy dây, kéo teo với chúng ta rất vui. Trang đã làm cho tôi chũm đổi, chúng ta ấy nói cùng với tôi rằng "dù cuộc sống đời thường có trở ngại đến mấy thì bọn họ vẫn luôn phải mỉm cười vui vẻ". Tôi đã chuyển đổi cách lưu ý đến từ khi tập luyện với Trang. Chúng ta ấy vẫn khiến cuộc sống đời thường của tôi độc đáo hơn cực kỳ nhiều, tôi thấy mình sống thoải mái hơn với cười những hơn. Cảm ơn Trang vẫn là các bạn của tôi.


Trong cuộc đời, người nào cũng có những người bạn. Gặp được fan bạn xuất sắc là niềm sung sướng lớn lao. Tôi luôn trân trọng tình bạn giữa tôi với Trang, và cửa hàng chúng tôi sẽ thuộc nhau nỗ lực học tập và cất giữ tình bạn luôn vui vẻ, bền vững.

Kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình các bạn - mẫu mã 7

Trong kí ức của từng người, nhất là đối với những người học viên như em thì một người đồng bọn lại càng cấp thiết thiếu. Thật nhất là Đan - cô bạn bè từ hồi lớp 1 cho giờ vẫn học tập với em.

Đan là 1 cô nhỏ nhắn có vóc dáng bé dại bé cùng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn khía cạnh trái xoan với ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ, Đan luôn làm mượt lòng mọi người chỉ với 1 ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, miệng lại luôn luôn nở một nụ cười tươi nhằm lộ hàm răng trắng muốt, tưởng chừng như những hạt ngọc trai. đứa bạn này lại sở hữu dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhàng. Tiếng nói nghe cực kỳ ngọt cùng dịu dàng. Cũng chính vì thế mà lại ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn ấy là chẳng thể thiếu. Giọng ca "cây bên lá vườn" này đã đem lại cho lớp, trường không hề ít giải nhất, nhì.

Trong lớp thì Đan dường như rất hiền lành lành, dễ dàng tính mà lại trong học tập lại vô cùng nghiêm túc. Những hoạt động vui chơi của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Cho dù vậy, Đan vẫn coi việc học là quan trọng nhất. Với một cái đầu xuất sắc và đo lường và tính toán nhanh nên bạn học môn toán khôn cùng giỏi. Đan luôn được thầy cô và bằng hữu quí mến vị học xuất sắc lại hay giúp bạn bè. Về nhà, xung quanh giờ học, Đan luôn luôn giành thời hạn giúp đỡ thân phụ mẹ. Ngoài sở thích đọc sách, Đan tất cả một sở trường hơi bị lạ mắt là ưng ý xem phim ma. Mỗi lúc nhàn nhã là nhì đứa lại hỏi thăm chuyện học tập tập, trung ương sự chuyện bi thiết vui. Lần nhưng mà em bị cảm, Đan đã biểu lộ mình thực sự là 1 trong những người chúng ta tốt. Em đã bắt buộc nghỉ học hết nhị tuần. Dù vậy Đan vẫn đến nhà em cùng giảng cho em từng bài xích toán, bài xích văn. Điều này đã làm cho em thực sự làm cho em cảm động. Lúc em hết bệnh cũng là thời điểm hai đứa lại cùng nhau bước đi trên tuyến đường đến trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, bi thiết của cặp đôi bạn trẻ thân.

Đan vẫn là một người bạn tốt không chỉ so với em mà đối với tất cả mọi người. Em cũng sẽ cố gắng học thật xuất sắc để nhị đứa mãi là chúng ta thân, hai bạn cùng tiến.

Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình chúng ta - chủng loại 8

Những năm học tập tiểu học, mình có khá nhiều bạn thân. Cơ mà mình quý nhất bạn Phương Thảo. Bản thân nhớ mãi mẩu truyện chỉ bởi vì Phương Thảo không cho mình mượn bộ vật dụng học tập nhưng mà suýt nữa chúng mình giận nhau.

Chuyện là vắt này. Năm học tập lớp 3, vào đầu năm mới học, cô giáo khám nghiệm việc chuẩn bị đồ dùng học tập của lớp. Phương Thảo thuộc tổ 1 đã khám nghiệm tuần trước, tuần sau đến lượt tổ 3 của mình. Vì chưng chủ nhật mình về quê chơi yêu cầu sáng thứ hai bố mẹ đưa thẳng đến lớp cho kịp giờ đồng hồ học nên không kịp ghé thăm nhà lấy bộ đồ quần áo dung học tập. Đến lúc chất vấn mình mong cứu Phương Thảo mang lại mượn nhưng bạn không cho thế là bản thân bị cô phê bình, mình xấu hổ quá bởi vì nghĩ không chơi với Phương Thảo nữa – kẻ xấu xa, đáng ghét. Mấy ngày thấy bản thân xa lánh không chơi, Phương Thảo nhận ra mình giận nên nhân thời cơ ra chơi mon men mang đến hỏi chuyện.

- Thu Hằng giận bản thân à, Phương Thảo hỏi.

- Ừ. Sao không cho những người ta mượn đồ, hy vọng người ta bị phê bình chứ gì?

- Không. Bạn không hiểu biết mình rồi. Cô giáo luôn nhắc nhở họ phải trung thực. Nếu mình cho mình mượn, hoàn toàn có thể cô đo đắn bạn bao gồm lỗi nhưng thực ra cả bạn và bản thân lại đều phải sở hữu lỗi sẽ là thói dối trá. Phụ huynh mình luôn luôn nhắc nhở bạn thích trở thành người xuất sắc trước hết yêu cầu là tín đồ trung thực. Phương Thảo nói một hồi, bản thân đứng nghe thấy tất cả lí nhưng vẫn tỏ ra không hài lòng.

Cuối tuần bố mình hỏi gồm điểm gì hèn không? mình thú nhận và kể chuyện mâu thuẫn giữa mình và Phương Thảo. Cha mình nghe kết thúc vuốt tóc mình cùng nói: các bạn Phương Thảo nói đúng đấy nhỏ ạ. Chân thực là đức tính xuất sắc là điều hay sản phẩm công nghệ 5 của bác bỏ Hồ với các thiếu nhi những con. Ngay lập tức cổng ngôi trường con cũng đều có khẩu hiệu "Tiên học Lễ - hậu học tập văn" đấy thôi. Nghe tía nói chấm dứt mình thấy đang sai. Sáng hôm sau, mình đi học thật sớm, chạy vội đến gặp mặt xin lỗi Phương Thảo.

Vậy mà đến nay đã 2 năm rồi đấy, ni chúng tôi đã lên lớp 5. Kể từ sự cụ đó mình cùng Phương Thảo càng hiểu và thân nhau hơn. Bọn chúng mình luôn luôn nhắc nhau luôn luôn thi đua giành các điểm giỏi trong học tập.

Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình các bạn - chủng loại 9

Tôi cách trên con phố quen thuộc. Trời từ bây giờ thật là đẹp. Trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng rubi rải nhẹ đi ra ngoài đường khiến tôi nhớ cho Mai biết bao nhiêu.

Người các bạn đó ko học cùng trường, cũng ko học cùng lớp, cơ mà tôi quen trong một trường hợp quánh biệt.

Cứ vào mỗi buổi chiều đến lớp về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách nát rưới đi bán bỏng ngô ngô. Một hôm trời mưa to nhưng mà cô nhỏ xíu kia vẫn đi buôn bán bỏng. Thấy cô bé nhỏ bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi ngay lập tức đi gần kề lại, kéo áo mưa của chính mình che cho bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:

- chúng ta tên là gì? vì sao ngày nào các bạn cũng đi bán bỏng vậy?

Cô nhỏ nhắn trả lời:

- bản thân tên là Mai. Vì nhà bản thân nghèo quá nên mình nên đi bán bỏng ngô để mua áo quần và đồ dùng học tập.

Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì đơn vị Mai. Bỗng, tôi bất chợt nhớ ra loại áo nhưng ông nội đã tặng mình năm ngoái. Ko tần ngần gì nữa, tôi liền mang ngay ý kiến đó đàm phán với Mai, nhưng mà Mai lại nói: